Mùi rơm quê

0
80

Mùi rơm quê

Mây xanh trên đầu, nắng chiều không còn gắt, gió thổi nhẹ. Vào hạ, giữa cánh đồng bát ngát đang mùa gặt, nhắm mắt lại và ngửi khẽ thôi cũng thấy thơm nức mũi. Mùi của rơm rạ quấn chặt dưới chân, mùi của đám khói chiều từ đâu vọng tới, mùi của đất trời quyện lại giữa lưng chừng. Miên man đặt tên, mùi quê.

Tôi sinh ra ở nông thôn, nơi mọi vật dụng đều được mua nhờ lúa. Đó là những bộ áo quần mới tinh tươm tôi khoe với chúng bạn trong những buổi khai trường. Đó là những quyển sách, tập vở, ngòi bút mực, mẫu chì màu. Tất thảy.

Cho nên, đám trẻ con tụi tôi quen với mùi rơm rạ, quen với mùi lúa như một đứa trẻ sơ sinh thèm mùi sữa mẹ.

mui-rom-que

Lúa gạo nuôi tụi tôi khôn lớn, rơm rạ cho chúng tôi trò chơi. Là những khoảnh khắc cả đám leo lên đống rơm cao vút rồi lao xuống, hệt như những trò mạo hiểm tôi bắt gặp ở công viên hay bất kỳ một rạp xiếc khi vào Sài Gòn học.

Rơm còn là ký ức khó phai của tuổi thơ tôi, với một lần nghịch dại với thằng bạn nối khố, đụn rơm bốc cháy ngùn ngụt, nhưng thằng thì chui xuống gầm giường, thằng thì chui tọt vào phòng, sợ quá xỉu lên xỉu xuống.

Vậy mà có lúc tôi ghét rơm cùng cực. Là những buổi đạp xe đến trường, đi cả chục cây số. Quê nắng gió đã khổ, giữa đường rơm lại phủ kín, gồng mình đạp bán sống bán chết. Nhiều khi muốn vứt xe dọc đường.

Giờ đi xa rồi, thấy thiếu, thấy thèm quá chừng.

Gần tám năm xa nhà, không được phụ ba mẹ gặt lúa, phơi rơm, lâu rồi không được ngửi mùi rơm, mùi lúa mới.

Ở quê, nhắm mắt lại, ngửi thấy bình yên.
Sài Gòn, khi mệt mỏi, tìm thấy gì?

Bình luận

avatar

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.