Tìm

0
49

Có người anh trai từng nói với cô ”Em là một cô gái mạnh mẽ. Anh chắc chắn. Nhưng em là một cô gái quá yếu đuối. Em có thể thôi phức tạp được ko?

Em mạnh mẽ đến độ dám bỏ ngoài tai, dám ngốc nghếch, dám từ bỏ, dám đứng về phía cái tốt, dám thôi vạch mặt người dựng chuyện về em…
Nhưng tất cả sự mạnh mẽ đó, là do em quá yếu đuối mà ra.
Em hay nói, tư duy của những kẻ sống quá tình cảm, những người quá lý trí chẳng thể nào hiểu được.

Anh ko nghĩ mình có thể hiểu hết về em, nhưng anh hiểu, em luôn phải đấu tranh nội tâm rất nhiều, chỉ vì luôn sợ làm tổn thương người khác, kể cả nỗi lo sợ đó là ko chính đáng.

Như từng có một chuyện trước đây. Chuyện làm em mệt mỏi thật nhiều. Em, vì ko thể giải tỏa nổi đã nói ra, nhưng lại chẳng dám nói ra hết sạch cho tường tận mà chỉ như một kẻ sân si viết ba cái mớ tầm phào trên mạng xã hội. Để họ càng vin vào đó xuyên tạc em. Người ta chẳng thể nào tin được, em sợ nói ra hết mọi chuyện, sẽ khiến cho kẻ dựng chuyện về em xấu hổ trước bạn bè của họ, rồi bị tổn thương nhiều.

Ai mà hiểu được?
Khóc trong bóng tối mãi, em có mệt không?

Chuyện lần này, em nghĩ cho hạnh phúc của mình trước, có được ko? Làm gì cũng được, nhưng mang theo một nỗi đau đến cuối đời là sai rồi, dù có vì điều gì đi chăng nữa thì cũng là sai rồi”

Tôi không hiểu rõ cô là người thế nào, nhưng sau khi đọc email từ anh, cô cắt liên lạc với anh.

Có lẽ, cô là loại người yếu đuối tới độ sợ có ai nhìn thấu sự yếu đuối đó. Anh đã luôn là tri kỷ của cô, nghe cô bộc bạch những lúc yếu lòng.

tim

Một sáng ngày thất nghiệp – sau khi tự xin nghỉ việc, cô ngồi thật lâu soi gương.

Tôi thật ko thể hiểu nổi cô ấy, một người có thể ngồi cả tiếng trước gương khuôn mặt không chút biểu cảm. Tôi không đọc được rõ suy nghĩ của cô. Nó nhảy lò cò giữa đầu và tim, va vào nhau, rối nùi một mớ. Tôi chịu.

Cô rửa mặt, lôi máy tính ra. Gõ dòng chữ trong file Nhật Ký ”Em đã biết rồi nước mắt sẽ chảy dài hơn những phút giây hạnh phúc ngắn ngủi, nhưng mọi thứ đã đều có ý nghĩa của nó, rất ý nghĩa. Vậy là đủ rồi, phải không?!”

Lúc này nước mắt mới bắt đầu chảy dài trên gò má. Tiếng Lana Dey Rey ma mị vang vang giữa căn phòng trống trãi, va vào những lon bia trơ khấc giữa sàn.

Tôi chưa bao giờ hiểu cô ấy!
Dù tôi là cô ấy.

Tác giả : Nguyễn Như Phương

Bình luận

avatar

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.